Monday, June 9, 2014

[NK] Câu chuyện Ngày 1 - Ngày buồn cảm khái

Lòng buồn. Người tâm sự như nặng trĩu, nhưng chẳng thể nói với ai. Mượn câu ca tiếng hát cho vơi lòng buồn. Nhưng cũng hoá hư vô.

Công ty gần đây khách hàng cắt giảm nhân lực, những người bị cắt ko phải thất nghiệp, chỉ là bị di chuyển sang những nơi khác. Team của nó thuở ban sơ chỉ gần chục người, rồi một đợt, vèo một cái lên hai mươi mấy người. Còn bây giờ, còn chỉ khoảng chục người, nhưng ko phải chỉ những người cũ như ngày đầu nó mới vào công ty, mới vào team. Cảm giác của nó với những người ấy thật ... xa lạ! Cũng phải, thật ra, những người đi cũng có những người mới vào sau này. Nhưng những người ấy lại là những chị và một anh nó hay đi chung.

Thật ra, cũng chẳng có gì to tát, nếu gần đây nó ko quá để ý, hay nói là nó ko thể tiếp tục tỏ ra vô tình, hờ hững. Khách hàng cắt giảm, số người trong team đã giảm, gần đây lại có vài người cứ xin nghỉ, làm số người càng giảm, đặc biệt là nữ giới trong team giờ chỉ còn vài người. Sắp đến tháng 7, lúc đấy, theo nó tính toán, sẽ chỉ còn 2 nữ. Cảm giác thật buồn! Vắng vẻ, cô độc.

Hôm nay, nó nhận ra ... mình thật cô đơn biết bao! Ngày trước, tầm khoảng 5h-6h muốn đi ăn thì rủ vài chị, thậm chí có người còn chủ động đến rủ nó đi ăn cùng. Bây giờ thì, những chị nó hay đi chung đã sắp rời khỏi toà nhà này. Cảm giác thật buồn chán! Đúng, buồn chán!

Nó nhớ đến anh, nó muốn ở bên anh thật nhiều và càng lâu càng tốt. Nhưng nó biết nó và anh là hai thế giới, và từ trước đến nay anh chưa từng có ý gì với nó. Nên nó tự khuyên ngăn bản thân ko được có bất kỳ suy nghĩ hay mơ tưởng gì xa vời .... Đáng tiếc, lý trí với nó lúc này quá đỗi vô dụng! Đúng, vì nó đang chán, lý trí càng ko thể giúp nó thoát khỏi. Nó chỉ biết nhờ tình cảm, lấy dũng khí gửi anh message qua Skype:
- "Rắn rắn rắn rắn rắn :D".
Anh cũng trả lời nó.
Đôi ba câu, nó nói điểm chính - điểm làm nó ko vui. "Chị Ngọc và chị Tuyết sắp đi, hok còn ai đi ăn :'(".
Anh hỏi thăm hai chị sẽ chuyển đi đâu, nó bảo hai chị chuyển sang một toà nhà khác, cách đây ko xa nhưng chỉ có thể đi xe máy. Anh bảo "Người đẹp sắp move đi" ... nó làm một cái mặt khóc. Anh ko hiểu, anh giải thích "trong team cũ, chị Tuyết là người đẹp nhất rồi".
Nó im lặng, lại làm một cái mặt khóc và ghi lý do "hok có ai đi ăn chung". Rồi nó quay nhìn xung quanh, rồi hướng về phía chị Tuyết. Đúng, chị Tuyết đẹp, chị cũng có thể xem là dạng tiểu thư, chị đang rất hạnh phúc, chồng rất thương chị, và ai trong team cũng yêu mến chị. Nó bỗng cảm thấy ... tủi thân! Đúng! Tại sao người ta lại xinh đẹp hơn nó, gia cảnh ... hay ho hơn nó, lại có được cuộc sống hạnh phúc mĩ mãn bên người mình yêu. Còn nó, nó đến giờ vẫn một mình, chẳng ai yêu, chẳng ai nguyện ý chăm sóc nó cả đời. Càng nói, ngoài thông minh ra, nó chẳng xinh đẹp, chẳng khéo léo, chẳng có tí nữ công gia chánh, đã thế lại còn hậu đậu, dễ nóng giận, vân vân và vân vân những cái xấu.... Nó ... tự kỉ!
Nó rất muốn anh nhắn rủ nó đi ăn. Nó muốn có ai đó nguyện ý quan tâm nó, chăm sóc nó, yêu thương nó. Nói cho cùng nó cũng là một đứa con gái ích kỷ, bình thường. Nó muốn được làm nũng, nhất là ngay bây giờ. Nhưng rồi anh trêu nó một câu "ăn chuột ko hehe", sau đó nói hai câu cuối rồi bỏ nó lại. Câu thứ nhất là "đi siêu thị đây". Câu thứ hai, đương nhiên là "bb".
Nó giận dỗi, bỏ lại một câu rồi tắt luôn khung chat "đi đi đồ rắn đểu".

Ngồi làm đến 6h, nó lấy điện thoại ra, vào game thu hoạch. Nhưng cái sự chán chường ấy vẫn ko giảm đi. Vì sao ư? Vì nó đang đói, nó đói từ 5h, nó muốn ăn từ 5h. Nhưng chẳng có ai để mà rủ. Thật ra thì nó có thể mở miệng rủ những người khác, nhưng nó là vậy, thật rất khó để nó có thể mở lòng ra, hay nói cách khác là thân thiết với một người hay đơn giản chỉ là cảm thấy hợp với một người. Tay vẫn chơi, mắt vẫn nhìn màn hình điện thoại, nó thở một hơi thật dài. Anh ngồi bên cạnh có lẽ cảm thấy hôm nay nó buồn, ko như nó vui vẻ chọc phá người khác hằng ngày. Quay sang, nhìn nó rồi hỏi "Gì vậy Xà?". Xà - một biệt danh ... ko thể tách rời của nó. Kể về biệt danh này, phải nhắc đến cái người nó thích phía trên. Ngày ấy, người ấy cùng team với nó .... Bỗng nó nhớ về ngày ấy, nhớ về người ấy. Nhưng nhớ một cách thật mơ hồ, thật miễn cưỡng. Nó muốn tìm lại những ký ức vui vẻ ngày xưa, muốn tìm lại những nụ cười, những cảm giác hạnh phúc của ngày ấy. Nhưng ko cách nào làm bản thân gợi nhớ lại. Nó chản nản, tự hận bản thân đã làm cho trí nhớ thành ra như vậy. Anh kế bên hỏi, nhưng nó ko trả lời. Mắt vẫn buồn bã nhìn cái màn hình, tay vẫn chọt chọt trên ấy. Vì cơ bản, nó cũng ko biết phải trả lời làm sao, nó chẳng có tâm trạng để nói gì, với ai. Được một lúc, được hai người đi ăn chung, tâm trạng vẫn ko khá hơn.

Chia tay hai người kia, nó lủi thủi bước đi lấy xe. Gió thổi thật mát, gió thổi cũng thật nhiều, nhưng chẳng thể thổi đi được sầu muộn trong lòng nó. Bước đi, nó thầm mong có thể nhận lấy một ánh mắt tiếc thương đâu đó. Nhưng nó biết, giữa dòng người tấp nập, ắt chẳng ai rảnh rỗi để để ý một cái đứa chẳng quen biết gì, chẳng có gì nổi bật như nó. Lặng lẽ, muốn ngân một khúc bi ca nào đó, nhưng nó chẳng thể nhớ được bài nào buồn thảm nhất. Ai oán, nó ngậm ngùi đến xe, leo lên xe, hướng nhà mà chạy. Trên đường đi, nó nghĩ rất nhiều, nó muốn chạy xe vài vòng trên đường phố, mong gió có thể xua đi muộn phiền. Rồi nó lại muốn đổi ý, nó muốn gửi xe rồi vào công viên đi bộ vài vòng, rồi lại tìm một chỗ, ngồi nhìn đường phố, nhìn người qua lại. Nhưng cuối cùng, nó quyết định, chạy thẳng một mạch về nhà.

Về đến nhà, bước từng bước lên tầng 3, nó suy nghĩ, mình sẽ làm gì cho hết chán, xem film, đọc truyện, thiết kế cover? Nhưng mới nghĩ đã thấy chán, chẳng có tâm trạng để làm gì. Thế là nó ko nghĩ nữa! Nó ghét những gì phức tạp, rối rắm. Nó quyết định cứ xuôi theo tự nhiên.

Đến phòng, nó đưa mũ và chìa khoá cho nhỏ em, nó bảo đi lấy quần áo giặt ủi và mua trà sữa. Em gái nó có thể xem là người nguyện ý, sẵn lòng quan tâm và phục vụ nó. Nó thầm cảm ơn ông trời vì có được những người nhà chịu nổi tính khí đáng ghét của nó. Thay đồ xong, nó lên Facebook, post một status đầy ... tâm trạng, nhưng chỉ vỏn vẹn vài chữ!
"Buồn buồn buồn buồn buồn
Chán chán chán chán chán chán :'(
Nhưng rồi sẽ qua nhanh thôi".

Đc vài phút thì có người Like và comment. 2 người ấy đều cùng nhóm nó hay đi chơi chung. Nó đọc, đọc xong, nó đóng lại, ko trả lời. Đúng! Nó tự kỉ mà! Một chị hỏi sao ko lên kế hoạch rủ ai đi chơi. Thực ra, cái này nó có nghĩ đến, nhưng nghĩ qua nghĩ lại, nghĩ tới nghĩ lui, nó chẳng biết nên rủ ai, nên nói với ai. Có đi thì tâm sự của nó cũng chẳng ai hiểu nổi vì nó chẳng thể nào nói ra! Nó ko có cái dũng khí phơi bày những gì yếu đuối bên trong bản thân cho mọi người nhìn thấy.

Thực ra, nó cũng đa tình. Nó cũng muốn nhắn cho một bạn nam, nhưng chỉ mới suy nghĩ nó đã tặc lưỡi, chẳng biết người ta có rảnh và có đồng ý qua chở nó đi đâu đó chơi ko. Với lại, từ sau lần cuối cùng học đàn với bạn ấy, cả hai hầu như ko liên lạc với nhau. Chà, vậy nói nó đa tình có đúng ko nhỉ? Nói chung, nó rất dễ thích một người, nhưng nó luôn tỏ ra vô tình, ko dám quan tâm quá mức. Vì nó biết cái gọi là giới hạn, nó ko muốn tự làm mình uỷ mị, tự làm mình đau, nên nó cố vô tình. Rồi dường như cái vô tình ấy lại thành một thói quen, chẳng biết là tốt hay xấu ... chỉ biết là, dù nó có thích thích thích thích người ta, thích ơi là thích, nó cũng chẳng dám thể hiện ra. Chỉ khi nào mối quan hệ của cả hai được làm rõ, họ là một đôi thân thiết, lúc ấy, chắc nó mới dám! Nó nhát gan như vậy đấy. Nó đa tình và vô tình như vậy đấy. Thử hỏi ai yêu nổi nó đây.

Ngồi một lúc, nó quyết định đi tắm gội. Sau đó thì ... tính sau!

Lúc gội đầu, rảnh rỗi quá, nó đâm ra nghĩ linh tinh. Nó luôn muốn mình là trung tâm, là công chúa trong các câu chuyện cổ tích. Nó muốn được nhiều người quan tâm, ngưỡng mộ. Nhưng muốn chỉ đơn giản là ... 4 chữ cái và 2 cái dấu (ô và sắc). Nó ko thể làm cho tất cả những cái muốn của nó thành hiện thực! Nó mỉm cười. Vừa tắm vừa ngân nga linh tinh những bài hát nó thích. Giai điệu, lời cứ lộn xộn cả lên, nhưng có vẻ như có tác dụng, hoặc giả là do nước mát làm đầu óc nó cũng thanh tịnh hơn! Lau tóc. Nó nhìn về chiếc laptop đang đặt ngay ngắn trên bàn ở một góc phòng. Nó chẳng biết tiếp theo nó sẽ làm gì. Lên mạng, lướt web, tìm diễn viên đẹp trai xinh gái mà nó thích để ngắm cho thoả thích, đọc tiếp câu chuyện dang dở hôm qua?

Nhìn vào cái tab đã để sẵn ở Chrome, câu chuyện nó đang đọc dở. Câu chuyện thật đáng ghét, từ đầu cho đến đoạn nó đọc, nam chính trong câu chuyện chưa bao giờ thật lòng yêu nữ chính, có chăng chỉ là thích và muốn lợi dụng cô. Buồn thì tìm đến, ko thấy thì giận dỗi. Vui thì quên béng đi. Có người khác thì cũng chẳng còn để ý đến. Đáng ghét và yêu mù quáng như thế, nhưng ko hiểu sao nó lại cảm thấy đồng cảm với nữ chính. Cứ mê muội yêu một người, ko cần biết quá khứ, ko cần biết lai lịch, ko hỏi nhiều và ... ko gì cả ngoài muốn người ấy cứ bên cạnh mình và ban phát cho mình một chút ấm áp, một chút hạnh phúc. Thật ngốc! Nhưng phải chăng con gái chỉ cần gặp đúng người mình yêu thích sẽ trở nên ngu muội như thế? Biết rõ là hố sâu nhưng cứ chần chừ, muốn bước lại muốn lùi, nhưng ngày lại ngày cứ nhích gần đến cái hố một chút. Để rồi đến một ngày, bản thân cũng chẳng biết mình đã rơi xuống cái hố ko đáy ấy từ bao giờ.

Ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc!

Ngồi thẩn thơ nhìn màn hình và đọc một đoạn. Nó phát chán. Nhìn đồng hồ cũng đã 12h, nó vội tắt máy, đi ngủ. Vậy là kết thúc một ngày buồn. Trước khi ngủ nó vẫn ko quên cầu mong, ngày mai tinh thần sẽ tốt hơn!